Ngồi ôm bạn gái mà tôi chỉ nghĩ đến N, nhớ mãi nụ cười nhẹ nhàng đáng yêu của cô ấy. Hình ảnh N theo tôi vào cả trong giấc ngủ…
Đáng lẽ tôi không nên viết ra những dòng này, đáng lẽ
không nên phơi bày cảm xúc của mình để khỏi bị lên án. Tôi biết các bạn sẽ cho
tôi là kẻ đểu giả, sở khanh khi yêu một người mà bây giờ lại “say nắng” bạn
thân của cô ấy. Nhưng tình cảm là điều không ai dám nói trước, tôi không muốn
mình sống bạc bẽo, phản bội, nhưng tôi cũng không thể điều khiển được cảm xúc
bây giờ. Tôi chỉ thích nghĩ đến N, nhớ đến giọng nói nhỏ nhẹ và gương mặt xinh
đẹp, thanh thoát của cô ấy. Tôi rất muốn mình trở thành bạn trai của N, ước muốn
ấy cứ lớn dần và thôi thúc tôi hàng ngày. Tôi biết là mình đã thích N lắm rồi!
Nếu bỏ bớt chút đanh đá, thì Yến sẽ là một cô gái
tuyệt vời trong mắt tất cả mọi người chứ không chỉ tôi. Nhưng hồi trước, chính
sự đanh đá mà tôi cho là cá tính của cô ấy lại quyến rũ tôi. Yến lúc nào cũng
muốn mình thành trung tâm của mọi cuộc vui, thành cái đinh của tất cả những lần
tụ tập bạn bè. Quả thực, nếu đứng trong đám đông thì Yến rất nổi bật. Tôi không
có gì để chê về ngoại hình của cô ấy: cao mét 65, dáng đẹp và mặt hiện đại. Yến
cũng là cô nàng chịu chơi, thích dùng đồ hiệu và biết cách ăn mặc. Mới học năm
nhất nhưng Yến đã biết kiếm tiền nhờ liên kết với tiếp viên hàng không nhận
order túi, giày hiệu về bán. Cuộc sống của cô ấy rất sôi động, gần như là hoàn
hảo. Hồi mới quen thì tôi thích kiểu sống ấy. Tôi luôn tự hào khi có được cô bạn
gái hiện đại và tự tin.
Yến luôn bảo “Bao
nhiêu người muốn cưa em, mà giờ biết em yêu anh nên chắc tức lắm đấy. Anh phải
hiểu là anh hơi bị may mắn nhé!”. Tôi chỉ cười, may hay không thì chưa chắc.
Tôi cũng đâu kém cạnh gì, về vật chất lẫn hình thức nhiều khi còn hơn cả đám
con trai theo đuổi Yến. Không phải là nói quá cho bản thân, nhưng tính tôi là vậy,
không bao giờ muốn kém cạnh con gái – nhất là người yêu mình. Tôi yêu Yến thì
cũng chiều lắm, quần áo, túi xách, nếu có điều kiện tôi luôn mua sắm cho cô ấy đầy
đủ. Ngày lễ, dịp kỷ niệm không bao giờ quên. Hai đứa đã đi Nha Trang, Mũi Né
cho đến Sapa, … Tôi không để Yến phải ghen tị với bất cứ cô bạn nào khi được
người yêu chiều chuộng. Thật ra, là con trai thì ai cũng nên làm vậy mà thôi.
Điều tôi cần là một cô bạn gái biết nghe lời và biết
quan tâm, tình cảm. Yến cũng quan tâm, rất tình cảm, nhưng cô ấy quá cá tính và
đanh đá. Ngày trước thì tôi thích, bảo là cá tính. Nhưng về sau, nhiều lúc cô ấy
không nhường tôi dù chỉ một câu nói. Ví dụ tranh luận việc gì đó, Yến luôn bảo
lưu ý kiến và nói đến cùng, nói đến khi tôi phát cáu, cô ấy cũng phát cáu thì
thôi. Lâu dần, tôi rất ngại tranh luận bởi chỉ một lúc thôi là cả hai sẽ phát
điên, nhiều lúc Yến còn văng tục (tất nhiên là không chửi tôi, chỉ chửi thề
thôi).
Tôi biết người yêu mình đanh đá. Trên Facebook, ai
mua hàng mà nói một câu chê khéo thì cô ấy nổi xung ngay, chửi bới ầm ỹ. Gặp
chuyện gì ngoài đường, Yến cũng nói những câu đay nghiến rợn cả người. Có lần
đang ngồi ăn bún thì mấy đứa bán hàng rong cứ sán lại. Một đứa vô tình đụng vào
đũa của Yến, thế là cô ấy quay sang bảo nó “Cái
loại bố mẹ chết sớm như chúng mày không ai dạy nên mới ngu thế này đây. Cút!”.
Bọn trẻ con chạy toán loạn, còn tôi thì đỏ dừ mặt không nuốt nổi bát bún, phát
ngượng với khách xung quanh. Bạn bè tôi cũng ngại cái sự đanh đá của Yến, nhiều
khi chỉ là đùa một hai câu, cô ấy cũng nói lại rất ác miệng. Nhưng chỉ một lúc
thôi, sau đó Yến lại quên ngay, lại vui vẻ coi như không có gì. Tôi biết tính
cô ấy đanh đá, ác khẩu nhưng không ác tâm nên dù cãi nhau nhiều, tôi vẫn yêu Yến.
Mọi chuyện chỉ thực sự có vấn đề khi N, bạn cô ấy từ
miền Nam
ra chơi. Tôi biết N chơi thân với Yến, nhưng chỉ nhìn qua trên Fb, nghe Yến nói
chứ chưa gặp bao giờ. Khi Yến nói có bạn từ Sài Gòn ra chơi nửa năm, tôi đoán
cũng giống những cô nàng bạn Yến ở Hà Nội – cũng đanh đá “cá cầy”, nên không
quan tâm lắm. Hôm gặp mặt với cả hội bạn người yêu, tôi đi cho có lệ, còn dặn Yến
là “Anh ngồi tí rồi đi luôn, em cứ đi với bạn, xong thì đón”.
Nhưng hoàn toàn không giống với sự tưởng tượng của
tôi, N là cô gái rất đặc biệt. Không có cái giọng the thé như đám con gái bạn Yến,
cũng không hề thể hiện cá tính kiểu đanh đá, “ăn to nói lớn”, N nhỏ nhẹ, duyên
dáng và xinh một cách rất khó “đỡ”. Tôi chưa từng gặp con gái miền Tây bao giờ,
nghe Yến giới thiệu thì N ở Cần Thơ lên Sài Gòn học. Hồi lớp 12 Yến vào Sài Gòn
chơi thì gặp N, hai người thân nhau từ đó. Quả thực N rất xinh, trắng trẻo và
có vẻ gì đó khiến người ta phải dồn hết chú ý. Yến – người yêu tôi cũng xinh xắn,
nhưng là kiểu hiện đại với sự hỗ trợ của quần áo hiệu và túi xách, mỹ phẩm. Tôi
không hề muốn so sánh, nhưng đúng là hai người rất khác nhau từ ngoại hình đến
tính cách.
Ngồi ăn chung, nghe N mời một câu dù chỉ là xã giao
mà tôi muốn rơi luôn cái bát. Giọng cô ấy nhỏ nhẹ, đáng yêu vô cùng. Trong khi
Yến và đám bạn cứ hồn nhiên nói chuyện ầm ỹ, ồn ào như chợ vỡ thì N chỉ cười,
thi thoảng nói vài câu với cái giọng miền Nam ngọt ngào. Tôi cứ liếc N, có lúc
buột miệng “Con gái miền Tây nhỏ nhẹ nhỉ, nói cũng hay nữa!”, Yến quay sang cười
“Thế anh cũng tìm luôn cô miền Tây nào đi!”. Chỉ là một câu đùa, mọi người đều
cười, còn tôi biết mình đang nghĩ rất khác!
Từ hôm đó, biết là sai trái nhưng trong đầu tôi bắt
đầu nhớ đến hình ảnh của N. Tôi chăm chỉ đưa Yến đi chơi với N hơn, Yến thì vui
vì tôi nhiệt tình nhưng tôi lại chỉ muốn nhìn thấy N thôi. Càng tiếp xúc, tôi
càng thấy mình đang “say nắng”, “cảm” sắp “vỡ đầu” rồi. N có cách cư xử, nói
năng rất thùy mị. Ngồi ăn với nhau, N lau bát đũa cho cả 3, hỏi han nhỏ nhẹ xem
tôi thích ăn gì rồi mới gọi. Cô ấy còn gắp đồ ăn, lấy giấy ướt cho mọi người rồi
mới đến lượt mình. Tôi để ý hết và rất thích sự ý tứ ấy. Trong khi đó, người
yêu tôi chỉ biết ra yêu sách với phục vụ, cáu kỉnh, gắt gỏng vì phục vụ chậm.
Tôi không nghĩ con gái miền Tây khéo, N sống thật thì
đúng hơn. Chỉ mới tiếp xúc nhưng tôi thấy cô gái này có những điểm khiến tôi phải
nhớ, không chỉ là ngoại hình đâu. N ăn mặc giản dị, không màu mè và cách thể hiện
của N cũng giản dị như thế. Thực sự không hiểu sao N và Yến lại chơi với nhau được.
Hỏi Yến, cô ấy bảo tính khác nhau thì mới chơi thân, Yến còn nói một câu khiến
tôi run bắn (bị chạm đúng “mạch”): “Ai tiếp xúc với N cũng phải yêu mến N, với
cả nó cũng tốt tính lắm”. Chính tôi đang dần cho mình cái quyền được yêu mến N đây,
nhưng tôi vẫn không dám thể hiện gì cả. Mọi chuyện còn quá sớm…

Tại sao giữa bao nhiêu người
không quen biết, tôi lại “cảm nắng” đúng bạn thân của người yêu thế này?! (Ảnh minh họa)
Cách đây 1 tháng, Yến bị ốm, bố mẹ cô ấy lại đi Sing
thăm con trai nên nhà không có ai ngoài giúp việc. Khỏi phải nói Yến hành hạ cô
giúp việc thế nào, trong một ngày hết ăn cháo gà đến cháo tim, cơm rang kiểu Dương
Châu chứ không phải rang dưa bò… Tôi cũng hoa cả mắt vì sự đòi hỏi của người yêu,
nói thật là tôi đã thấy khó chịu với kiểu đành hanh, yêu sách như tiểu thư. Nhưng là bạn thân, N không
hề ngại xung phong đến chăm Yến.
Món gì cô ấy cũng làm được, mà lại làm rất khéo. N đảm
đương hết từ đi chợ, nấu ăn, chăm sóc Yến nhẹ nhàng, tình cảm như một người chị
chăm sóc đứa em hay mè nheo. Tôi quan sát hết và tôi cực kỳ thèm một cô bạn gái
tâm lý như thế. Tôi nhớ lại khi bị ốm, Yến không bao giờ cư xử thế này. Cô ấy cũng
hỏi thăm, mua bánh ngọt cho tôi nhưng chỉ ngồi 1 lúc là chán, đòi đi chơi mặc dù
tôi đang mệt muốn chết. Tôi cũng qua lại nhà Yến thường xuyên và những lúc Yến
mệt, nằm trên phòng, tôi được ngồi ăn cơm cùng N. Chắc vì tôi là bạn trai của bạn
thân nên N cũng quan tâm lắm, cô ấy nhẹ nhàng gắp đồ ăn, rồi hỏi tôi thích ăn gì
cứ bảo cô ấy sẽ làm luôn. Một thằng con trai hay ăn tiệm, thích ra ngoài đường
hơn ở nhà như tôi vậy mà sau khi ăn cơm với N, lại chỉ mong được đến gặp N để
nghe giọng nói ngọt ngào ấy hỏi muốn ăn gì… Tôi cảm thấy cực kỳ bình yên khi bữa
cơm có 2 đứa ngồi với nhau, cô ấy hồn nhiên hỏi tôi về Hà Nội, về các sở thích
của tôi. Tôi gần như chết mê mệt giọng ngọt ngào của N, cảm giác này đúng là chưa
từng có, chưa bao giờ xảy ra với tôi cả.
Cơn say nắng của tôi không biết đã biến thành “bão”
chưa, khi mà lúc nào tôi cũng nghĩ về N. Ngồi ôm Yến, đầu óc tôi cũng chỉ toàn
hình ảnh dễ thương của N. Tôi ước gì mình không
“vướng bận” Yến để có thể tỏ tình ngay với N. Nghĩ về cô bạn gái của mình, không
phải là chán ngán hay gì nhưng tôi bỗng thấy Yến quá nhạt nhẽo mặc dù Yến chưa
bao giờ để hình ảnh của cô ấy “tụt hạng”. Nhưng đó chỉ là hình thức thôi, tôi cần
sự ngọt ngào của N hơn. Tuần trước, N đã có một hành động khiến tôi càng muốn mình
“say nắng” thật lâu, không cần “tỉnh” lại nữa.
Tự dưng tuần trước trời trở lạnh, tôi bỗng nghĩ đến
N ra Hà Nội chơi không mang theo áo rét nên hỏi Yến “Hay em mua cho N cái áo ấm,
lạnh thế này sợ N không dám ra đường”. Không ngờ, Yến trả lời một câu khiến tôi
phải sững sờ: “Kệ nó, lạnh thì tự biết đi mua chứ. Nó không nhờ em thì em tự đi
làm gì”. Tôi choáng vì kiểu “quan tâm” đến bạn có 1 không 2 của Yến, và cảm thấy
buồn lắm. Tôi đang định đi mua áo tặng N (với tư cách là bạn bè thôi), thì N chủ
động gọi cho tôi, vẫn cái giọng nhỏ nhẹ, hồn nhiên “Em lang thang mua đồ, có mua hai cái khăn tặng anh và Yến nè. Anh qua
phố Đ lấy hộ em luôn nhé, cho Yến bất ngờ”.
Tôi lao đến và thấy N đáng yêu đang đứng trên phố, mặt
rất tươi vì chọn được hai chiếc khăn ưng ý. N vô tư kể, cô ấy đã chọn lâu thế nào,
rồi là “Trời lạnh lắm, hai người đi đường nhớ mang khăn nha”… Từng lời N nói càng
khiến tôi thấy xấu hổ kinh khủng. Một cô bạn gái ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến mình,
và một cơn say nắng đáng yêu gấp ngàn lần mà tôi vẫn chưa thể quyết định ư?? Tôi
vội cảm ơn N, ngỏ ý muốn đưa cô ấy về nhưng N từ chối vì muốn lang thang 1 mình.
Tôi điện thoại cho N để cảm ơn một lần nữa, giọng cô
ấy lại nhỏ nhẹ “Anh V nhớ quàng khăn không đi xe máy lạnh nha!”. Tôi biết mình đã
kiềm chế lắm để không thổ lộ điều gì sau câu nói của N. Nhưng tôi không muốn giấu
nữa, chẳng lẽ đây mãi chỉ là một cơn say nắng, và nó sẽ kết thúc khi cuối tháng
12 này, N lại quay về Sài Gòn? Không, tôi không muốn như thế.
Tôi phải làm sao bây giờ? Tại sao giữa bao nhiêu người
không quen biết, tôi lại “cảm nắng” đúng bạn thân của người yêu thế này?!