Cuộc sống của tớ đơn giản như hàng ngàn teen boy
khác trên đời này. Tớ 19 tuổi, sống vô tư, thoải mái, tuy chẳng giàu có gì
nhưng cũng không quá thiếu thốn. Đối với bạn bè, tớ xông xênh trong khả năng
cho phép, chứ biết mình không có thì vống
lên để làm gì. Ai khó khăn gì tớ cũng cố gắng giúp đỡ, nói chung, chưa bao giờ
tớ bị mang tiếng ky bo kẹt sỉ. Tớ tự cảm nhận mình sống như thế là được rồi,
không làm gì thái quá, cũng chẳng đến nỗi tẻ nhạt buồn chán.
Nhưng có một điều tớ vô cùng thắc mắc, đó là tại sao
tớ lại rất hay gặp chuyện oái oăm về tình cảm. Mà toàn những chuyện khó nói
liên quan đến tiền bạc. Ngày trước tớ nghĩ đơn giản là tiền bạc cũng quan trọng
đấy, nhưng biết lựa ý thì sẽ không ảnh hưởng lắm đến tình cảm. Nói chung lúc
yêu nhau thì đừng nên tính toán, gặp người tốt sẽ không phụ mình đâu. Nhưng giờ
đây, ngay cả mấy đứa bạn của tớ cũng bị rơi vào cái suy nghĩ “Nếu không có tiền,
đừng nghĩ đến yêu làm gì cho tốn kém”. Ừ, lúc cưa cẩm thì tốn kém thật, nhưng
khi đã có tí thích nhau cũng nên hiểu cho nhau một chút chứ. Tớ không có ý là
con gái phải bỏ tiền ra bao con trai, rồi lúc đang cưa nhau thì đi ăn đi chơi đều
phải share ra nhé! Tớ hoàn toàn nghĩ con trai nên làm chuyện đó để thể hiện
mình cũng ga lăng và chơi đẹp. Nhưng khi đã là một cặp, chẳng lẽ vụ “tình phí”
lại quan trọng đến vậy?
Đầu tiên là mối tình hồi lớp 11 với cô bạn gái học
khóa dưới. Tình yêu học trò đáng lẽ đừng nên dính đến mấy chữ tiền bạc làm mất
đi sự trong sáng, nhưng thời gian chính thức yêu cô ấy tớ lại liên tục phải đau
đầu vì tiền. Lúc đầu khi cưa cẩm, mọi chuyện đều diễn ra bình thường. Đi ăn: tớ
trả. Đi xem phim: tớ mua vé. Một vài lần đưa cô ấy đi mua quần áo: tớ cũng
giành trả. Chưa bao giờ tớ tính toán 1 cái gì với cô ấy, miễn sao để bạn gái
hài lòng. Đó là lúc cưa nhau. Rồi đến khi chính thức là một đôi, tớ vẫn vui vẻ
thanh toán cho những chi phí khi hai đứa đi chơi. Nhưng dần dần, tớ thấy các
chi phí bắt đầu đội lên một cách chóng mặt.
Cô ấy liên tục đi mua quần áo, giày dép và túi xách.
Tuy không dùng hàng hiệu, nhưng với số tiền mà tớ có khi ấy thì con số thanh
toán lên tới 1 triệu đã khiến tớ hoa mắt. Tớ vẫn là học sinh và toàn bộ tiền
tiêu khi đó đều do mẹ tài trợ. Nhịn ăn, nhịn chơi điện tử, rồi nhịn luôn cả… học
thêm, tớ đã thành kẻ nói dối bố mẹ khi bịa ra một khóa học tiếng anh để trang
trải tình phí. Nghĩ lại hồi đó thấy dốt thật, tớ cứ ngại để cô ấy biết mình
không có tiền, thành ra cứ cố mãi.
Nhiều lúc chỉ muốn cô ấy hiểu, cùng share một bữa đi
ăn hay mời tớ một bữa xem phim, hoặc đơn giản hơn là hạn chế đi mua quần áo. Tớ
cũng thấy lạ, cô ấy biết thừa tớ đâu phải công tử lắm tiền. Thế rồi một hôm,
trong túi tớ chỉ còn chưa đầy 50k mà cô ấy lại muốn đi xem giày. Tớ cũng miễn
cưỡng đưa đi, đến lúc trả tiền tớ chỉ biết đứng đó mà không rút ví ra như thường
lệ (làm gì có mà rút nữa). Cô ấy cứ cầm đôi giày lên bàn thanh toán, rồi lại đặt
xuống. Cầm lên đặt xuống vài lần thì tức tối đòi đi về. Tớ tái hết mặt, sợ cô ấy
dỗi lắm nhưng cũng không còn cách nào khác nữa.
Ngay ngày hôm sau, bọn bạn cùng lớp đã thông báo cho
tớ cái tin sét đánh “Người yêu mày đang
“chém” mày nhiệt tình ở lớp nó đấy. Bảo là mày đưa nó đi mua đồ mà trơ mắt ra
nhìn nó trả tiền”. Đám con gái lớp đấy còn chia sẻ với bạn gái tớ “kinh
nghiệm” như thế này: “Muốn biết nó yêu
mày thế nào, thì phải xem nó cho mày bao nhiêu”. Cô ấy không nói câu nào với
tớ nữa, chuyện tình cảm cũng chấm dứt một cách lãng xẹt. Bạn tớ thì nói tớ nên
quên ngay cô ấy đi, yêu đương gì mà tính toán. Còn bạn cô ấy lại khuyên “Mày bỏ ngay thằng đấy đi, ai lại đi mua đồ
để cho người yêu phải trả tiền”.
Tớ hơi sốc sau vụ đó, nhưng rồi cũng gạt dần ra khỏi
đầu và nghĩ chắc cô ấy còn trẻ con nên mới cư xử thế. Khi quen bạn gái thứ 2, tớ
đã xin làm partime ở một công ty dựng phần mềm nên cũng không phải lo lắng quá
mức về chi tiêu. Nhưng như thế không có nghĩa là giàu có để xài phung phí. Tớ
chỉ cố gắng để không phải xin bố mẹ tiền tiêu vặt vì thấy bố đã quá vất vả rồi.

Khi đã là một cặp, chẳng lẽ không thể cùng san sẻ và hiểu cho nhau về chuyện "tình phí"? (Ảnh minh họa)
L – bạn gái tớ là một cô gái giản dị, không hề ăn
chơi và hay đi mua sắm như người trước. Lúc cưa cẩm, cô ấy chẳng đòi hỏi phải
lên Mega xem phim, hay ăn uống ở những quán đẹp và đắt đỏ, lại càng không bao
giờ dắt tớ đi mua quần áo. Cách hành xử của L khiến tớ cảm thấy thoải mái lắm.
Tớ vẫn đi học, còn tiền lương chỉ đủ xoay xở trong khả năng có thể, giờ có một
cô bạn gái hiểu cho mình như thế thì còn gì bằng.
Khi đã là một đôi, gần như không còn giấu nhau điều
gì nữa thì tớ phát hiện gia cảnh của L khá phức tạp. Bố cô ấy ghi đề ở phố, còn
mẹ thì cờ bạc nên trong nhà lúc nào cũng trong cảnh bấp bênh. Hôm nào ăn lô ăn
đề thì cả nhà có tiền, hôm nào bố mẹ L thua thì đúng là thảm cảnh, cứ phải đi
quay quắt tiền khắp nơi. Tớ thương cô ấy, nên nhiều hôm đã đứng ra trả vài trăm
đến 1 triệu để L có thể về nhà, không phải vật vờ ngoài đường chờ bố quay xong
tiền nữa. 2, rồi 3, 4 lần…, tớ vẫn cố gắng giúp đỡ L. Nhìn cô ấy khóc đỏ cả mắt
vì bố mẹ, tớ rất thương.
Nhưng càng ngày việc đó càng diễn ra nhiều hơn. Bố mẹ
cô ấy hình như biết con gái có “nguồn tiền” nên càng đánh lô mạnh tay và tham
gia “xới” nhiều hơn. Khi phải trả nợ, L lại ngồi khóc và tớ thì lại thương nên
quay tiền trả giúp. Tớ sẽ vẫn vô tư như thế nếu như không có buổi tối hôm ấy, tớ
đến nhà L mà không báo trước. Vừa bước chân lên cầu thang (cả gia đình L ở căn
hộ bé tí trên gác 2 phố cổ), tớ đã nghe mẹ cô ấy nói to “Thằng S đâu (chính là tớ), bảo
nó trả cho tao đi chứ. Nợ lãi chứ nợ thường đâu. Yêu nhau thì lo cho bạn gái
nhiệt tình vào chứ. Thế bình thường 1 tháng nó cho mày bao nhiêu?”.
Lần này thì tớ choáng thật. Hóa ra khi là bạn trai L
thì tớ phải có “trách nhiệm” trả nợ (chứ không phải là giúp) cho nhà cô ấy và
cho L tiền. Tớ gọi hẳn L ra ngoài để hỏi thì cô ấy khóc lóc và xin tớ “có tiền
đưa một lần này nữa thôi”. Lúc ấy tớ cảm thấy chán vô cùng, tớ vét hết túi còn
hơn 500k và đưa cho L. Còn sau đó thì không gặp lại cô ấy nữa. Không phải là tiếc,
nhưng tớ thực sự chẳng hiểu tớ đối với L là gì, là bạn trai hay người cấp tiền
cho nhà cô ấy trả nợ. Tớ giàu có gì cho cam…
Chuyện với L qua đi được 1 năm thì gần đây tớ đã gặp
và thấy thích một cô gái tên Hoa, kém tớ 2 tuổi. Mọi thứ vẫn đang ở giai đoạn
“thích” thôi, tớ cũng quan tâm nhắn tin gọi điện hỏi han, rồi đưa đón Hoa đi
chơi vài lần. Đó là một cô nàng xinh đẹp, khá cá tính. Nhưng tớ không hiểu sao
Hoa luôn thiếu tự tin đến mức đi đâu cũng phải lôi hội bạn đi cùng. Hai đứa đi
1 xe, còn đám bạn cô ấy đi sau và sẵn sàng vào bất cứ đâu Hoa muốn. Dù chỉ ăn
những món nướng vỉa hè hay lên Vincom ăn thì cả hội cũng đều có mặt. Nói ra điều
này thật ngại, cũng phải 2 lần tớ bị thiếu tiền vì bao từng ấy người và phải gọi
bạn đến “cứu”.
Tớ thích Hoa, nhưng bạn của cô ấy thì có vài người tớ
không thích. Hai cô nàng trong số đó luôn đề xuất đi chơi, đi ăn hay xem phim
và rủ bọn tớ đi cùng. Sau đó thì lại là tớ lóc cóc lên mua vé để chiều lòng
Hoa. Tớ cũng bóng gió nhắc Hoa đừng rủ đám bạn đó nữa, nhưng cô ấy hồn nhiên bảo
“Bọn nó như chị em xương máu của em. Với
cả đi với chúng nó cũng vui mà, đi 2 đứa chẳng biết nói gì”, làm tớ không
biết phải trả lời thế nào nữa. Tự nhiên một việc rất đơn giản là đi xem phim
cùng bạn gái lại thành… nỗi lo về tiền bạc đối với tớ.
Tớ rất không muốn chuyện tình cảm mới bắt đầu với
Hoa, đã lại xuất hiện những tình tiết khó xử liên quan đến tiền bạc. Tớ cũng đã
để Hoa hiểu tớ chỉ là một sinh viên đang phải đi làm thêm, cũng còn khó khăn chứ
không giàu có gì. Tháng vừa rồi vì túng tình phí nên tớ phải vay mượn lung tung,
rất ngại với mấy đứa bạn. Nhưng hình như Hoa vẫn không hiểu và cô ấy muốn được
tự hào vì có bạn trai hào phóng, sẵn sàng móc ví chi trả, bao cho cả hội.
Tớ không phải thằng con trai keo kiệt, chi li tính
toán từng đồng và cũng muốn là người chi trả cho tất cả những lần gặp nhau. Nhưng
tớ rất cần bạn gái hiểu cho mình, cũng biết san sẻ và thể hiện rằng “tiền bạc
không là cái gì so với mối quan hệ này cả”. Tớ biết một đôi này, cậu con trai tặng
quà cho bạn gái thì lần khác cô gái mua gì đó tặng lại, quan tâm nhau đến mức
có lần cậu bạn đó hết sạch tiền, cô kia hỏi mượn ví rồi ngồi sau lén bỏ tiền
vào ví bạn trai. Tớ nghe những chuyện ấy mà nghĩ đến chuyện của mình, chán vô
cùng. Chẳng lẽ con trai luôn là người trả tiền khi yêu nhau, nếu không kiểu gì
cũng mang tiếng tính toán, bủn xỉn và bần tiện??