Đứa bạn đi chụp ảnh cùng có chiếc điện thoại đời còn cũ hơn cả iPhone của mình, nhưng đối với tôi, tôi lại thấy “hay hay”. Thế là tôi tìm cách “thó” bằng được…
Tôi gửi tới chuyên mục
"Câu chuyện thật của tôi" vài dòng tâm sự về câu chuyện của chính mình như một lần
tự giãi bày nỗi lòng. Mong nhận được sự chia sẻ của độc giả sẽ giúp tôi sớm vượt
qua thời gian khó khăn này.
Có thể tự tin nói rằng,
tôi là một đứa con gái không thiếu thốn bất cứ thứ gì. Học hành đứng top của lớp,
“nhà có điều kiện”, cá tính có thừa và năng động cũng không thiếu. Tôi đã từng
tham gia một vài cuộc thi sắc đẹp tuổi teen, từ đó tôi nhận được nhiều lời mời
chụp ảnh báo teen. Từ đó, tôi trở thành một teen model khá quen mặt trên tạp chí
teen. Nói chung, tôi có thể tự hào về bản thân mình về mọi mặt, chỉ duy nhất một
“khuyết điểm” nho nhỏ. Không hiểu sao tôi rất thích những thứ không thuộc về mình,
và tôi muốn chiếm hữu nó bằng được… Đó là thói quen ăn cắp vặt.
Bố mẹ lo cho tôi mọi thứ,
chưa từng để tôi phải thiếu bất kì một thứ gì. Bạn bè bắt đầu dùng điện thoại
di động, tôi đã được bố mẹ mua iPhone. Bạn bè có máy tính xách tay, tôi được bố
mẹ nhờ người “ẵm” nguyên một em MacBook Air từ Mỹ về. Rồi thì từ quần áo, dày
dép, cặp túi đến đồ trang sức, phụ kiện… tôi đều được thoải mái mua sắm theo ý
mình. Kinh tế gia đình tôi cũng khá giả, công việc bố mẹ làm ăn kinh doanh thuận
lợi nên bố mẹ chưa từng tiếc tôi một thứ gì. Chỉ cần tôi muốn, nếu ước muốn đó
không quá xa xỉ và không cần thiết, thì bố mẹ sẵn sàng đáp ứng. Tôi cũng không
phải là đứa chỉ biết “ném tiền qua cửa sổ”, tiêu xài hoang phí như con nhà đại
gia khác, nên bố mẹ thường không từ chối tôi điều gì
Nhưng không biết vì sao
và từ bao giờ, tôi có một “thói quen” rất kỳ cục: tôi thích lấy trộm” đồ của
người khác. Lấy trộm không phải vì tôi không có món đồ ấy. Tôi có, và món đồ của
tôi thậm chí còn xịn hơn những đồ mà tôi “chôm”. Tôi cũng không lấy đồ của người
khác cho tôi dùng. Tôi cũng không hiểu lý do là gì, nhưng tôi vẫn không thể nào
“kìm lòng” trước một chiếc ví cô bạn cùng lớp sáng nay mới khoe hay thậm chí là
một cục tẩy hoa quả có mùi vị y như thật. Tôi rất hay “quen tay” kiểu như thế
này. Đứa bạn đi chụp ảnh cùng có chiếc điện thoại đời còn cũ hơn cả iPhone của
mình, nhưng đối với tôi, tôi lại thấy “hay hay”. Thế là tôi tìm cách “thó” bằng
được. Nhân lúc cô bạn ấy vào chụp, túi xách để sơ sài ở phòng trông đồ cùng nhiều
túi của người khác, tôi đã thò tay vào lấy chiếc điện thoại ấy… Nhưng các bạn có
biết tôi đem về làm gì không?? Tôi chỉ để nó ở nhà và… ngắm, ngoài ra chưa một
lần sử dụng nó!

Tôi không thể vượt qua nổi "ham muốn" được lấy trộm những thứ của người khác (Ảnh minh họa)
Lại một lần nữa, tôi “nhúng
chàm” khi ăn trộm chiếc máy ảnh của đứa bạn cùng lớp. Tôi đâu có thiếu máy ảnh
kỹ thuật số? Vậy mà nhìn máy của nó, mắt tôi vẫn hoa lên, mặt nóng rực cảm giác
phải có bằng được, nếu không có lẽ tôi sẽ chết mất…
Càng ngày, tôi càng
nghiện thói quen sở hữu đồ của người khác. Đi tới bất cứ đâu, tôi cũng thèm khát
cái cảm giác thò tay vào túi để móc một cái gì đó, lớn nhỏ đều được. Nhưng không
thể che giấu mãi việc làm đáng bị khinh bỉ này. Bạn bè đang nghi ngờ tôi có dính
lứu đến những món đồ bị mất cắp. Bởi xâu chuỗi lại, tất cả những lần bị mất đồ đều
có sự hiện diện của tôi. Một đứa bạn tới nhà tôi mượn váy đi chụp ảnh, đã vô tình
nhìn thấy chiếc điện thoại của bạn nó, chính là đứa mà tôi “thó” điện thoại cách
đây không lâu. Những món đồ lấy được, tôi chỉ để ở trong phòng riêng của mình
và rất thích thú mỗi khi nhìn thấy chúng, như thể chúng là những đồ trang trí vậy.
Tôi chỉ biết là tôi rất thích nó, thích khi tôi “sở hữu” những thứ không phải của
mình…
Tôi nên giải thích với
bạn bè như thế nào, để họ có thể hiểu và tha thứ cho tôi đây? Chuyện một teen
model quen mặt như tôi lại mắc bệnh ăn cắp vặt, “thó” đồ của bạn nhanh hơn chảo
chớp đã lan ra khắp nơi. Tôi sợ hãi, lo lắng lắm lắm. Tôi thật tình không phải
vì tham lam hay xấu tính như người ta nói, càng không có chuyện bố mẹ tôi để
tôi phải thiếu thốn đến mức “đói ăn vụng, túng làm liều” như thế! Nhưng nào có
ai hiểu, họ nghĩ tôi vì túng quẫn nên mới làm liều. Dù sao thì như thế cũng là
ăn cắp, mặc dù tôi không cố ý. Tôi đã tự hứa sẽ không để những chuyện như thế
này xảy ra nữa, nhưng chỉ mong sao có cách nào đó để bạn bè hiểu, thông cảm và
tha thứ cho tôi. Tôi thực sự rất cần một lời khuyên vào lúc này!
|
Để chia sẻ những câu chuyện thật về bạn và một ai đó bạn biết, hãy gửi mail về theo địa chỉ cauchuyenthatcuatoi@kenh14.vn. Những tâm sự của bạn sẽ được mọi người lắng nghe và chia sẻ.
|